Founder VTVCorp tại Đại học Nông Lâm - "Sinh viên bạn cần gì"?

- VTVCorp Admin

Nhận lời mời của bạn trẻ tài năng và tâm huyết Trương Đoàn Huỳnh Long- Chủ nhiệm ILC - Innovative Leadership Club ngày mai sẽ có buổi nói chuyện với 500 sinh viên Trường Đại Học Nông Lâm TP.HCM với chủ đề " Sinh viên bạn cần gì"?. Tham gia còn có TS Nguyễn Bá Hải người đã dành rất nhiều tâm huyết sáng tạo ra "kính thần" giúp người khiếm thị có cuộc sống dễ dàng hơn, và 1 số CEO khác.

Cầm tài liệu chương trình ngày mai tôi chợt giật mình. Bởi con số mấy trăm nghìn cử nhân đang thất nghiệp. Rõ ràng đã đọc nhiều lần nhưng nhìn lại vẫn thấy ám ảnh. 12 năm học cấp nhỏ thêm 4 năm ĐH nữa là 16 năm mà chẳng lẽ để phí hoài mãi vậy sao?

Tôi chợt nhớ đến em Nguyễn Hồng Quảng 1 bạn trẻ là chiến sỹ Hành Trình Đỏ xuyên Việt 2 năm liền. Hình như cách đây 3 tháng em đã quyết định không học đại học nữa. Hôm em viết stt như 1 bức tâm thư nói về lý do thôi học tôi nhớ mình đã đọc đến 3 lần dù nó rất dài. Hôm rồi ở Hà Nội trong lịch dày đặc với 6 cuộc họp trong 1,5 ngày tôi vẫn có chút thời gian ngồi cùng em. Trong cuộc gặp tôi ko nói là mình ủng hộ quyết định bỏ học đại học của em. Nhưng rõ ràng trong lòng tôi có 1 sự ngưỡng mộ nhất định cho sự quyết đoán và có phần liều lĩnh của em.


500 bạn SV ngày mai và em Quảng có gì liên hệ với nhau trong stt này? Nếu học đại học mà ra thất nghiệp nhiều như vậy thì tại sao hàng năm vẫn có rất nhiều bạn trẻ tranh nhau vào. Bỏ học đại học hay không học đại học liệu có phải là hướng đi đúng đắn? Phải chăng câu chuyện về các tỉ phú trên thế giới đều đa phần rời giảng đường từ rất sớm đã phần nào làm ảnh hưởng đến tâm lý các bạn trẻ? Cũng có thể là môi trường của 1 số hay nhiều ĐH đã quá nhàm chán không còn tính thực tiễn và có sức thu hút nữa...?

Có thể cân bằng để vừa học ổn ở giảng đường lại chịu khó năng động hoạt động tình nguyện rồi xin làm thêm part time tối tối về học tiếng Anh qua mạng thì liệu có kham nỗi không?

Có thể vì đam mê hay cuộc sống khó khăn mà ra đi làm trước để mưu sinh, lấy kinh nghiệm nhưng vẫn đăng kí học tại chức, từ xa, học TOEIC, nghiên cứu giành lấy học bổng nghề, khoa học từ các viện, trường ở trong ngoài nước hay không?

Sinh viên bạn cần gì?

Hic trước tiên đi học là phải cố gắng học cho thiệt tốt rồi. Tốt ở đây bao gồm nhiều nghĩa. Nếu giành được học bổng toàn phần đi Úc đi Âu với tiếng Anh nói như gió thì là rất tuyệt vời. Còn nếu sức học "có hạn" không đam mê nghiên cứu, lười đọc sách (sau này qua 30t lại phải cày bừa để đọc bù còn mệt hơn vì lúc đó não nó bị già đi mất khó nhớ lắm - kinh nghiệm người trong cuộc its me ) muốn làm giàu có chí như doanh nhân thì cũng phải cố gắng học cho tạm. Bù lại thì phải năng động lên ở mấy cái mảng đoàn hội đội nhóm, dzụ khị cầm đầu các bạn lên rừng xuống biển tham gia tình nguyện giúp dân, không Toeic chính thống thì nhằm các quán cafe, nhà hàng ở Bùi Viện, Đề Thám hay Hồ Gươm mà đu theo Tây xách ba lô để học tiếng Anh kiểu bồi. Nói chung là làm cái gì mà bản thân mình thích, mình đam mê và mình thấy có khả năng phát huy là được. Nhưng cũng nên nhớ là Ba Mẹ bỏ công nuôi đến 20 năm mong học hành sau này thành tài báo hiếu nên đã chọn lựa thì phải làm cho tới cùng, phải có kết quả, có kinh tế, có nhiều cống hiến thì đó mới gọi là quyết định đúng, là điều cần làm.


Sinh viên bạn cần gì?

Chơi thể thao. Nhiều khảo sát cho thấy là bất kì 1 người thành đạt nào, người có nhiều cống hiến nào cũng chơi thể thao. Nếu không có khiếu bóng đá thì chơi bóng rổ, không thì oánh cầu lông, bóng bàn. Trường nghèo quá thì marathon chạy bộ vào mỗi buổi sáng. Cờ tướng cờ vây cũng là 1 bộ môn giải trí miền đừng gắn với chữ "cờ bạc" là được. Chơi thể thao giúp cơ thể vận động, trí tuệ sáng tạo, đầu óc minh mẫn. Học hành áp lực, cuộc sống sv nghèo nhiều sóng gió nếu suốt ngày lướt Facebook lại càng mụ mị. Thể dục thể thao sẽ làm mồ hôi toát ra, tắm rửa sảng khoái là nơ ron sáng tạo phát ra ầm ầm. Siêng chơi siêng tập có khi gặp bạn tốt cùng chí hướng cùng nhau làm chiện có ý nghĩa.

Sinh viên cần gì?

Làm tình nguyện. Ở trường chưa đủ thì ra ngoài. Seach 1 cái trên Face hay Google giờ có hàng nghìn CLB đội nhóm đang hàng ngày hàng đêm lên rừng xuống biển làm chuyện tốt. Nói về làng giúp dân làm đường sửa cầu là cho đi chứ bản thân nhận lại gấp nhiều lần. Gặp nói chuyện với anh A chú B chính là thực hành giao tiếp. Đóng đinh đổ xi măng dạy tiếng Anh cho trẻ nhỏ chính là thực hành kiến thức. Tối tối đàn ghuita với 1 vài xị đế (lâu lâu thui) chính là tăng cường khả năng tạo các mối quan hệ. Có nhiều bạn trẻ đi làm tình nguyện xong các doanh nghiệp tài trợ họ năn nỉ họ trải thảm đỏ mời dzìa công ty làm việc bởi vừa giỏi năng động lại có tâm tốt. Nhiều bạn trẻ đi xuyên Việt cùng HTĐ 4 năm qua dzìa Công Ty Cổ Phần Chăn Nuôi Cp Việt Nam BIDV - Ngân hàng TMCP Đầu Tư & Phát Triển Việt Nam làm cũng kha khá rồi.

Sinh viên cần gì?

Đi làm thêm. Nói bận bù đầu do học là dối lòng quá. Thử tính toán lại ngày 24h thì có 8 tiếng ngủ còn lại mình làm gì? Lên giảng đường bao nhiêu lâu? Có bằng thời gian mình kéo Facebook không? Thời công nghệ rùi nên có nhiều việc làm mới lắm. Ngồi 1 chổ mà có thể kinh doanh online lấy nông sản của Ba Mdẹ ở quê lên thành thị bán. Vào các MINISTOP Vietnam The Coffee House Starbucks Vietnam tranh thủ làm thêm, trao dồi kĩ năng giao tiếp. 1 tiếng 12 -16k không nhiều nhưng đảm bảo rất có ít.Five Star Vietnam cũng có mô hình giúp SV tự lập khởi nghiệp nếu có chí vẫn thử được. Bài vỡ, kiến thức giờ phần nhiều trên mạng. Nhiều thầy cô đều có Face, mở mail liên tục, nếu chịu khó hỏi để học bù và trình bày vì lý do đi làm thêm thì chắc chắn không ai trách mà trái lại còn rất nhiệt tình giúp đỡ.

Sinh viên cần gì?

Chắc cũng còn nhiều. Nhưng có lẽ giờ nhớ chỉ có nhiêu đây. Viết ra là để ôn lại, học bài lại để ngày mai "trả bài" (Nếu ngày mai bí quá thì vừa nói vừa mở Face để ngó). Stt này được viết bằng việc đúc kết quảng thời gian SV trầu tre, thời của 10 năm về trước khi cả đám ra trường còn chưa biết cách gửi cái email. Cũng may mắn là chục năm nay toàn lăn lộn 63 tỉnh thành và may mắn được mần việc với hàng nghìn bạn trẻ mỗi năm nên vẫn còn cảm giác tương đồng và đủ để "chơi" với các bạn mà không bị lạc hậu.